Trên sân thượng, gã đầu trọc Mục Hàn Xuyên vừa chửi thề lầm bầm vừa lùi về phía sau chuẩn bị rút lui. Hắn chợt cảm thấy có gì đó không đúng, nữ nhân kia làm sao có thể nhận ra ta được nhỉ?
Hắn vội vàng đưa tay sờ lên mặt, lập tức kinh hãi biến sắc: Mặt nạ của ta mẹ nó đâu rồi???
Chẳng lẽ lúc nãy đang chìm trong xuân mộng, ta tự tháo ra ném đi rồi sao?
Mẹ kiếp, đúng là tự đào hố chôn mình mà!




